Chuyện tâm linh – Phần 1

truyen-tam-linh-co-that-trung-tang-hinh-anh-2

CHAP 1: Bà ngoại em
Em là con cả của 2bên gd nội ngoại nên là đứa cháu được chiều nhất.Năm em 3t mẹ đẻ e bé nên e sang ở vs bà ngoại từ lúc đó đến khi bà e mất. Bà e bị bệnh thận và tiểu đường tuy đau yếu nhưng bà là người thương e nhiều nhất,làm j ăn j bà cũng chỉ ngĩ đến e.có j ngon bà chỉ để cho e thôi. Đến khi bà mất,e nhớ năm đó e 7t. Vài ngày trước khi bà mất mẹ mag e ra gửi bà nội,ngày nào e cũng khóc đòi về vs bà,bà dù mệt chỉ nói dc thì thào nhưng mở mắt ra là”cái N đâu”. Thế rồi hôm bà mất,ngta đi qua nhà bà nội nói vọng từ cửa sổ”bà ngoại cái N yếu lắm rồi bà ơi.bà cho nó về gặp bà nó lần cuối” e khóc òa lên.về đến nhà e lao vào giường bà,mọi ng đang khóc bà vẫy e ghé gần vào bà,bà ôm e rồi lịm dần,tay buông thõng…cũng từ đây chuyện e bị vong nhập bắt đầu
(Em nấu cơm đã nhé,tí e viết tiếp)
Lo ma chay xong xuôi cho bà em được 4 ngày thì hôm đó,e đang chơi ngoài sân mẹ e gọi về giúp mẹ bê cơm lên bàn thờ cúng bà. Lúc e bê cơm len e nhìn ảnh bà e rồi đầu e cứ ong ong,e ngồi thụt xuống rồi rét run,mồm lẩm bẩm. Lúc mẹ e bê nốt các thứ lên thấy e mẹ hỏi”làm sao đấy con” e bảo “Th ơi mẹ đau lắm,chúng nó cứ đào bới,sát vào mẹ rồi,ầm ầm đau lắm,đau lắm”
Mẹ e hốt hoảng gọi bố e,ông ngoại và dì. Mọi ng chạy lên vây quanh e,lay e,e vẫn biết nhưng ko cựa quậy cũng ko làm j ko nói j dc. Ông e bảo” bà đấy à” e lại kêu” tôi đau lắm,ông về xem đi,đau lắm,đau lắm”. Rồi e ngất lịm luôn ko biết j nữa. Tỉnh dậy thì đang nằm trog giường,mẹ e bảo” bà vừa về con có biết ko” . ” con biết nhưng con muốn nói con ko nói ra được mà con ko cựa quậy được,như bị trói ế”. Rồi sau đó e được biết là ngay sau khi bà ra khỏi e thì ông e cùng bố và chú dì đi về mộ bà,thấy ngta đang đào bới ngay bên cạnh để chuẩn bị chôn ng khác,đào sâu động vào quan tài bà e vì lúc họ đào ko để ý nên bị chéo. Ông và mọi ng thắp hương khấn vái xin bà rồi bảo ngta đào lại. Những ngày sau đó ko thấy j nữa nên mọi ng cũng yên tâm hơn rồi bảo e là ” chắc m ở vs bà nhiều bà thương m nhất nên bà về với m đấy” e thì nhỏ có biết j đâu,lại còn sợ ma nữa,mọi ng cứ nói làm mình hãi chả dám lên thắp hương cho bà 1mình
* Tiếp nha các chế
Yên ổn từ lần đó đến năm e 10t, bị nhập lần 2,lần này là cậu bé đỏ,là đứa e của e mà mẹ e bị nhỡ pải bỏ

CHAP 2: Cậu bé đỏ
Giỗ bà e theo mẹ về quê mời mọi người ra ăn cỗ,đến nhà 1người chị họ của mẹ e bác ấy bảo ở tp.Ninh Binh có 1bà mù gọi hồn giỏi lắm.thấy mẹ e và bác thì thào to nhỏ j đó rồi bác ấy dẫn mẹ con e đi. Đến nơi 1khung cảnh mù mịt,nhà mái ngói trong nhà toàn bộ là rèm đỏ,và mùi hương khói bốc lên nồng nặc, sợ lắm. Nó cứ ma mị kiểu j ấy ạ. Đi qua gian thờ bên ngoài vào gian trong e thấy bà lão ngồi ngay giữa nhà quay mặt vào ban thờ. Chắc bà nge có tiếng bước chân bà hỏi” Ai vậy”
“Con Dung đây bà ơi. Lần trước con đến bà đấy ạ. Nay e con có chuyện muốn nhờ bà,xin bà giúp cho ạ”
“Ai hỏi thì ngồi lên trước,không hỏi thì ngồi đằng sau đi” giọng bà ấy cất lên e cứ thấy gai gai người ấy ạ.
Thế là e và bác ngồi ra sau.Mẹ e ngồi lên trước đang định hỏi “Bà ơi con…
“Tôi biết cô đến muốn gặp mẹ,nhưng có người đi theo cô,muốn gặp cô,cô có gặp ko,nó đang đứng ngoài cửa kia đấy” bà ấy vừa nói xong sống lưng e lạnh toát vì vốn e đã là đứa sợ ma yếu bóng vía vào đây lại càng ma mị…ôi sợ chết mất. Rồi mẹ e xin bà ấy cho gặp người đó. Bà ấy khấn j đó rồi e lại đau đầu,choáng váng rồi lịm dần đi,cảm giác người mình ko pải mình nữa,e biết nhưng ko điều khiển dc mình.
” Sao mẹ bỏ con,mẹ không cho con sống à,mẹ đẻ chị ấy sao không đẻ con,mẹ có biết con đói con đau con khổ lắm không”
Mẹ e khóc” con ơi mẹ xl con,năm ấy chị con mới 1t,bố mẹ nghèo lắm ko có điều kiện nuôi con,con ơi con tha lỗi cho mẹ”
“Con ko tha gì hết,con làm nó ốm cho mẹ khổ đấy(ý nói đứa e gái của e) ai bảo con ko dc ra mà nó dc ra,nó được mẹ ôm con thì đói,con cho nó chết luôn”
“Con ơi mẹ lạy con,con đừng hành e con,e con nó nhỏ nó đã biết j đâu con ơi” mẹ e khóc như mưa,cứ lạy van rồi lay lay vào người e. Kể sơ qua về con e gái e. Từ lúc đẻ ra nó đau ốm liên miên người xah rớt,vào viện như cơm bữa hết viêm phổi lại sốt virut…đau ốm liên miên,giờ thì e đã hiểu.
” con ơi thế bgio mẹ phải bù đắp như thế nào cho con,mẹ khổ lắm rồi con ơi,mẹ xin con thương mẹ,thương chị em con,con ơi”
Rồi e òa lên khóc,khóc to lắm. Trong đầu e nghĩ đừng khóc nữa mà sao e ko nói ra dc. Rồi bà ấy dọa ko nín sẽ đuổi đi thì nó nín. Nó bảo” Con thích quần áo đẹp,thích mũ đẹp,thích bóng,mẹ mua cho con đi. Bgio con vất vưởng khổ lắm, mẹ cho con vào chùa con ở,rồi hàng tháng mẹ lên thăm con,con ko có tên nên đi đâu cũng bị đuổi,mẹ đặt tên con đi để khi thăm con mẹ kêu thì con mới nhận dc,mẹ ko làm theo ý con là con giận con làm nó ốm thêm đấy,mẹ nhớ chưa?”
“Mẹ nhớ rồi con ơi,mẹ sẽ làm theo lời con,mẹ xin con,con đừng hành e nhá,con phù hộ cho e,bảo vệ cho e nhá con” mẹ e cố kìm nuoc mắt mà nói
Rồi e gật đầu, e lại lịm đi lần này e chả nhớ dc gì,đoạn sau đó bà e nhập vào bà mù để nói chuyện với mẹ và bác còn e ngủ chả biết j,mẹ gọi dậy đi về 2mắt sưng vù chả biết tại sao,bảo mẹ là tự nhiên con thấy đau đầu choáng xog bgio con ngủ chả nhớ j,hay con lại bị nhập? Lạ nhỉ lần trước con nhớ cơ mà sao lần này chả nhớ j cả. Mẹ e cũng chỉ Uk. 2mắt cũng sưng húp vì khóc,bác e cũng sụt sùi, chẳng ai nói thêm vs ai câu nào mà cứ lẳng lặng đi về…
Muộn rồi mai e viết tiếp chap 3sau.chúc mọi ng ngủ ngon!
* Em viết tiếp đây ạ. Lần này e ko bị nhập nữa mà là nhìn thấy ma,nói chuyện với ma…hồn ma của bà lão hàng nước gần nhà e

CHAP 3: Bà lão hàng nước
Lần này là năm e 18t,chuẩn bị thi đại học. Ôi cái mùa hè năm ấy nó nóng kinh khủng mà e pải học ôn nữa chứ,ngày nào cũng về nhà muộn,hôm thì 9h hôm nào học 3ca thì tận 10r-11h. Đi trên đường thì vừa đạp vừa thở,đường thì tối thật đấy nhưng mệt bỏ cha đi dc nên chả để ý j. Đến cách đầu ngõ 1đoạn thấy gọi” N ơi bà bảo” quay lại thấy bà bán nước.
“Bà gọi cháu ạ? Có j đấy bà” e quay lại,bà lão đang vời” vào dọn hộ bà đống bàn ghế được ko,nay bà mệt quá,mãi ko có ai đi qua mà nhờ được,giúp bà với nha”
“Vầng bà về trước đi,cháu về nhà cất xe thay q.ao cho đỡ nóng rồi cháu ra”e nói vội rồi đạp về luôn
Về đến nhà,thay q áo,uống vội coc nước rồi đi,bố e thấy thế hỏi” m đi đâu đấy con?11h đêm rồi?”
“Con ra dọn hàng hộ bà Liên,bà ấy nhờ con,kêu mệt quá k dọn đc mà ko có ai qua để nhờ”
Ra đến nơi ko thấy bà đâu,ghế bàn vẫn ngoài sân nên e dọn vào,dọn xog gọi bà để khóa cửa chẳng thấy bà thưa,vào nhà trong thấy bà gục trên bàn,e lay bà dậy”bà ơi,bà,cháu dọn xong rồi,bà ra khóa cửa đi bà ơi,bà..” e chỉ vỗ nguoi bà thôi xog bà ngã vật ra đất,e hoảng quá cứ gọi”bà ơi bà,bà ơi” người bà lạnh toát,lih tính thế nào e sờ lên mũi…ôi mẹ ơi bà ấy tắt thở rồi. Ôi e hoảng,e sợ,e chạy vội ra gọi mọi người” mọi ng ơi bà Liên bị sao ấy,giúp cháu với có ai ko”
Chạy sag nhà bên cạnh”chú Hưng ơi giúp cháu bà Liên tắt thở rồi,chú oi nhah lên”
Tất cả mọi người đều chạy đến,người lay bà,người bóp tay chân,rồi ngta bảo chắc bà chết lâu rồi,quay ra hỏi e”thế m ra đây làm j mà biết bà ấy chết vậy” e lúc ấy sợ lắm”cháu đi hoc ve den gan dau ngõ thì bà gọi lại bảo dọn hàng hộ bà,cháu về thay q.ao ra dọn thì ko thấy bà đâu,dọn xog cháu vào gọi bà thì thấy bà như này rồi”
Thế rồi người chạy đi báo c.an,người đi lấy dầu xoa bóp chân tay cho bà,người đi đun nước lau người cho bà,người thì tất tải đi mua áo quan cho bà,tất cả đều bận rộn,bố mẹ e cũng ra phụ 1tay,chỉ có e là đứng đó thẫn người ra,e thấy sợ và trong đầu luôn vẳng lên câu hỏi: bà liên gọi e lúc đó là người hay ma?người hay ma?
Rồi 15p sau công an đến khám nghiệm hiện trường, kết quả cho thấy bà đã chết cách đó 2tiếng còn nguyên nhân thì chưa rõ,pải mổ tử thi để khám nghiệm, nhưng các cháu bà ko cho mổ vì muốn bà được lành lặn.Bà cả đời sống lủi thủi 1mình ko chồng ko con,cháu chắt đều ở xa cả.Khổ thân bà,rồi mọi người xúm lại cùng lo làm ma bà. E lững thững ra về,vậy là mình gặp ma,mình nói chuyện với ma à,sao lại là mình?
Những ngày sau đó hàng xóm liên tục kháo nhau về chuyện e gặp dc ng âm,rồi họ đến nhà e hỏi e có thể gặp dc cha mẹ họ,ng thân của họ đã mất hay ko,nhưng e có biết j đâu,tất cả những j xảy ra với e đều là vô tình.
Bố mẹ e sợ e bị làm phiền nhiều ko tập trung học hành lại nghĩ linh tinh thì ko đỗ dc nên gửi e sang nhà bà nội ở để yên tĩnh học bài. Ở đây e lại 1 lần nữa gặp ma,một người con gái,chị ấy xinh vẻ hiền hậu lắm,vì bố mẹ bỏ nhau mà tự tử
*Câu chuyện về người con gái ấy sẽ dc kể trong chap 4 ạ.

CHAP 4: chị hàng xóm
Em đến nhà bà nội ở được 1tuần,trời lúc này vào cuối tháng 6,nóng và oi kinh khủng,e hay ra hiên nằm võng cho mát rồi tán phét vs anh chị con nhà bác e. Hôm đó bà e cùng 2bác đi ăn giỗ ở trong làng,anh chị thì đi hà nội chỉ có mình e ở nhà,quanh ra quẩn vào rồi lại nằm võng nt vs con bạn. Đồng hồ đánh chuông 9h,mãi chả thấy bà về mà đằng sau nhà còn là cánh đồng nữa chứ,mèo hoang cứ kêu eo éo,sợ chết khiếp đi dc,thi thoảng chó lại sủa giật cả mình. 1lúc sau con chó cứ ư ử rồi đi quanh cái cổng,rồi e nge văng vẳng có tiếng khóc,nghĩ đứa trẻ con nào nên e ra cổng xem thì thấy 1ng con gái
“Chị ơi chị làm sao đấy?” e hỏi nhưng chị ấy ko trả lời, nhìn e rồi lại khóc và chạy ra cánh đồng phía sau nhà bà rôi ngồi thụt xuống khóc
Em chạy theo,cũng ngồi bên cạnh,e lại hỏi” chị sao đấy,e nhìn chị quen quen mà ko nhớ gặp chị ở đâu”
Chị ấy vẫn chỉ khóc thôi,ngước lên nhìn e như muốn nói j đó mà ko nói lại chỉ tay về phía ngôi nhà 3tầng cách nhà bà e 5nhà. “Nhà chị đấy à?”chị ấy nhìn e gật đầu, mắt chị ấy buồn thăm thẳm mà mặt chị ấy xinh lắm,xih kiểu thôn quê hiền hiền ấy ạ. Rồi chị ấy đưng lên đi và vẫy e di theo,chả hiểu sao lúc ấy e cũng đi theo,rồi e thấy đau đầu,choáng váng, e nghe có tiếng gọi”N ơi,N ơi,con ở đâu” tiếng bà nội e gọi rồi e gục xuống và ko biết j nữa
Tỉnh dậy trong nhà sực mùi hương khói,bà nội e đang ngồi tụng kinh còn bố mẹ e ngồi cuối giường,thấy e mở mắt mẹ e kêu lên” ôi nó tỉnh rồi mẹ ơi,con ơi con con làm sao thế này”
“Thế là tốt rồi để a đi thắp hương” rồi bố e đi ra ngoài. Bà nội e vừa khấn vừa vái thêm lúc nữa,e rướn mình ngồi dậy mà người đau ê ẩm ko tài nào dậy nổi,bà e lại gần e” Sao con tự tiện thế,sao dám đi ra tận cánh đồng, trời thì tối,con có biết là nó bắt con đi theo ko,suýt chút nữa là hồn con ko về dc đấy”
Em thều thào” con ko biết,con thấy chị ấy khóc rồi vời con đi theo,chị ấy còn chỉ cho con cái nhà 3tầng đằng kia nữa,rồi bà gọi con,xog con chả biết dc j nữa.
“Thôi đúng rồi,con bé Xuân nó tự tử trong nhà cách đây lâu rồi,sao nó lại hợp vía với con nó bắt con đi đấy,may mà bà gọi kịp,con nằm 3ngày 3đêm rồi đấy,người thì sốt đùng đùng,thầy cúng bảo con bị bắt hồn,3 ngày 3đêm mà ko tỉnh là sẽ đi luôn. Ơn giời con tỉnh lại rồi.nhà mình vẫn còn phúc lớn mạng lớn lắm”
Mấy ngày sau khi e đã tỉnh hẳn e có hỏi chuyện bà về người con gái đó,bà kể bme chị ấy hay đánh cãi nhau,bố thì rượu chè gái gú ko chịu làm ăn,về nhà là đánh đập vợ con.năm thi đại học mẹ chị ấy pải giấu đưa c ấy đi thi vì bố ko cho thi dh,ko cho học j nữa.đi thi về bố c ay đánh mẹ c ấy thừa sống thiếu chết pải nhập viện. Đến khi biết điểm thì bị trượt,c ay túng quẫn quá nên tự tử. Thật khổ thân cho mẹ con chị! Nội bảo chị hiền lắm,ngoan mà học cũng giỏi,chỉ tiếc là số mệnh ngắn ngủi.
Bẵng đi 1thời gian e vào đại học và đang học năm thứ 3,lần đó là dịp nghỉ tết cuối năm và chuyện là e nằm mơ thấy tai nạn của a trai con nhà bác e đâm chết 1bé gái 13t.
*Chuyện e xin kể ở chap 5 nhé. Mọi ng cố gắng đợi nge.

CHAP 5: Báo mộng
Năm đó nhà e ăn tết chả dc vui vì chuyện xảy ra với a họ e. Chuyện là thế này:
25 tết e được nghỉ nên bắt xe về nhà sớm,về thì gặp dc ông anh chí cốt,2ae quý nhau lắm,lại dc chị dâu(vk a) tâm lý khéo léo nên đã thân lại càng thân.Hôm đó sau khi ngồi nc thì a pải đi chở khách về Hải phòng, chuyến này là chuyến cuối trước khi nghỉ tết,a hứa đi về sẽ chở 2chị e đi chơi 1chuyến. Vì đi chơi đi thăm nhà các bác cả 1ngày dài nên tối về ăn cơm xog là e buồn ngủ rũ rượi. Khoảng 9h tối e lên giường đi ngủ,rồi e nằm mơ giấc mơ kì lạ. A họ e chở khách đi trên đường,trên xe chỉ có đúng 6khách(3nam 3nữ ) rồi đi đến đoạn có đường cắt nối để cho ng dân sag đường thì có 2mẹ con nhà kia đang dắt nhau qua dc nửa đường, chuẩn bị sag phần đường bên làm xe của a họ e. Đứa con gái bất ngờ lao vụt ra trước đầu xe a,a phah ko kịp,nó bị đập đầu mạnh vào kính rồi văng ra,kính oto lõm hẳn vào và đầy máu. Tất cả xảy ra trước mắt e như thể e đang ngồi ghế đầu vậy.

Người kể: Ruby Nguyễn – Tâm Sự EVA

CONTACT US

We're not around right now. But you can send us an email and we'll get back to you, asap.

Sending

© Nhật ký tâm sự - Chia sẻ tâm sự & Gắn kết yêu thương

Diễn đàn mở do các thành viên đóng góp nội dung, đang trong quá trình hoạt động thử nghiệm chờ cấp phép.

or

Log in with your credentials

or    

Forgot your details?